草木惊摇落,宾鸿度汉河。故山归梦远,明月客愁多。
不复丁年壮,空悲《子夜歌》。倚阑看北斗,零露满烟莎。
cǎo
草
mù
木
jīng
惊
yáo
摇
là
落
,
,
bīn
宾
hóng
鸿
dù
度
hàn
汉
hé
河
。
。
gù
故
shān
山
guī
归
mèng
梦
yuǎn
远
,
,
míng
明
yuè
月
kè
客
chóu
愁
duō
多
。
。
bù
不
fù
复
dīng
丁
nián
年
zhuàng
壮
,
,
kōng
空
bēi
悲
《
《
zǐ
子
yè
夜
gē
歌
》。
》
。
yǐ
倚
lán
阑
kàn
看
běi
北
dǒu
斗
,
,
líng
零
lòu
露
mǎn
满
yān
烟
suō
莎
。
。


