摩挲老面受春风,肯为吹将鬓雪融。
自合居乡充父老,尚堪开学教儿童。
官身历险元如梦,诗律从宽渐开源。
有菜可羹花可赏,未妨日日酒频中。
mā
摩
sā
挲
lǎo
老
miàn
面
shòu
受
chūn
春
fēng
风
,
,
kěn
肯
wéi
为
chuī
吹
jiāng
将
bìn
鬓
xuě
雪
róng
融
。
。
zì
自
hé
合
jū
居
xiāng
乡
chōng
充
fù
父
lǎo
老
,
,
shàng
尚
kān
堪
kāi
开
xué
学
jiào
教
ér
儿
tóng
童
。
。
guān
官
shēn
身
lì
历
xiǎn
险
yuán
元
rú
如
mèng
梦
,
,
shī
诗
lǜ
律
cóng
从
kuān
宽
jiàn
渐
kāi
开
yuán
源
。
。
yǒu
有
cài
菜
kě
可
gēng
羹
huā
花
kě
可
shǎng
赏
,
,
wèi
未
fáng
妨
rì
日
rì
日
jiǔ
酒
pín
频
zhōng
中
。
。



