人閒花自落,春静鸟还鸣。不觉伤时暮,空似漆园清。
rén
人
xián
閒
huā
花
zì
自
là
落
,
,
chūn
春
jìng
静
niǎo
鸟
huán
还
míng
鸣
。
。
bù
不
jué
觉
shāng
伤
shí
时
mù
暮
,
,
kōng
空
sì
似
qī
漆
yuán
园
qīng
清
。
。



