此生毕竟已蹉跎,有酒何妨醉且歌。人世尽缘愁得老,春花偏被雨相魔。
草欺兰瘦能香否,杏笑梅残奈俗何。试上东楼看春景,海山无数列青螺。
cǐ
此
shēng
生
bì
毕
jìng
竟
yǐ
已
cuō
蹉
tuó
跎
,
,
yǒu
有
jiǔ
酒
hé
何
fáng
妨
zuì
醉
qiě
且
gē
歌
。
。
rén
人
shì
世
jìn
尽
yuán
缘
chóu
愁
dé
得
lǎo
老
,
,
chūn
春
huā
花
piān
偏
bèi
被
yǔ
雨
xiāng
相
mó
魔
。
。
cǎo
草
qī
欺
lán
兰
shòu
瘦
néng
能
xiāng
香
fǒu
否
,
,
xìng
杏
xiào
笑
méi
梅
cán
残
nài
奈
sú
俗
hé
何
。
。
shì
试
shàng
上
dōng
东
lóu
楼
kàn
看
chūn
春
jǐng
景
,
,
hǎi
海
shān
山
wú
无
shù
数
liè
列
qīng
青
luó
螺
。
。



