莫从世事说穷通,且把云山辨异同。爱画每因怀顾陆,好山常是梦衡嵩。
最难意得烟霞趣,谁果毫挥天地空。赴腕层峦终莫逮,至今惆怅有无中。
mò
莫
cóng
从
shì
世
shì
事
shuō
说
qióng
穷
tōng
通
,
,
qiě
且
bǎ
把
yún
云
shān
山
biàn
辨
yì
异
tóng
同
。
。
ài
爱
huà
画
měi
每
yīn
因
huái
怀
gù
顾
lù
陆
,
,
hǎo
好
shān
山
cháng
常
shì
是
mèng
梦
héng
衡
sōng
嵩
。
。
zuì
最
nán
难
yì
意
dé
得
yān
烟
xiá
霞
qù
趣
,
,
shuí
谁
guǒ
果
háo
毫
huī
挥
tiān
天
dì
地
kōng
空
。
。
fù
赴
wàn
腕
céng
层
luán
峦
zhōng
终
mò
莫
dài
逮
,
,
zhì
至
jīn
今
chóu
惆
chàng
怅
yǒu
有
wú
无
zhōng
中
。
。



