漫天风雨话平生,话到平生多苦辛。短褐不完难蔽体,三餐未饱易伤神。
家从破后常为客,名到成时倍思亲。陟岵吟来伤永诀,倚门谁念远行人。
màn
漫
tiān
天
fēng
风
yǔ
雨
huà
话
píng
平
shēng
生
,
,
huà
话
dào
到
píng
平
shēng
生
duō
多
kǔ
苦
xīn
辛
。
。
duān
短
hè
褐
bù
不
wán
完
nán
难
bì
蔽
tǐ
体
,
,
sān
三
cān
餐
wèi
未
bǎo
饱
yì
易
shāng
伤
shén
神
。
。
jiā
家
cóng
从
pò
破
hòu
后
cháng
常
wéi
为
kè
客
,
,
míng
名
dào
到
chéng
成
shí
时
bèi
倍
sī
思
qīn
亲
。
。
zhì
陟
hù
岵
yín
吟
lái
来
shāng
伤
yǒng
永
jué
诀
,
,
yǐ
倚
mén
门
shuí
谁
niàn
念
yuǎn
远
xíng
行
rén
人
。
。





