东风吹恨入青楼,
满目春容总是愁。
杨柳织成丝万缕,
凭谁裁作翠茸裘。
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
hèn
恨
rù
入
qīng
青
lóu
楼
,
,
mǎn
满
mù
目
chūn
春
róng
容
zǒng
总
shì
是
chóu
愁
。
。
yáng
杨
liǔ
柳
zhī
织
chéng
成
sī
丝
wàn
万
lǚ
缕
,
,
píng
凭
shuí
谁
cái
裁
zuò
作
cuì
翠
róng
茸
qiú
裘
。
。

