何处佳人玉笛吹,春风已过落梅时。行云不动残阳下,欢乐悲愁各自知。
hé
何
chǔ
处
jiā
佳
rén
人
yù
玉
dí
笛
chuī
吹
,
,
chūn
春
fēng
风
yǐ
已
guò
过
là
落
méi
梅
shí
时
。
。
háng
行
yún
云
bù
不
dòng
动
cán
残
yáng
阳
xià
下
,
,
huān
欢
lè
乐
bēi
悲
chóu
愁
gè
各
zì
自
zhī
知
。
。





