别离时候熟黄梅,岑寂山楼永昼开。莫谓海滨孤讲席,须知草莽有奇才。
春残风雨田横岛,日落波涛韩信台。想见悲歌兼吊古,扁舟维处独徘徊。
bié
别
lí
离
shí
时
hòu
候
shú
熟
huáng
黄
méi
梅
,
,
cén
岑
jì
寂
shān
山
lóu
楼
yǒng
永
zhòu
昼
kāi
开
。
。
mò
莫
wèi
谓
hǎi
海
bīn
滨
gū
孤
jiǎng
讲
xí
席
,
,
xū
须
zhī
知
cǎo
草
mǎng
莽
yǒu
有
qí
奇
cái
才
。
。
chūn
春
cán
残
fēng
风
yǔ
雨
tián
田
héng
横
dǎo
岛
,
,
rì
日
luò
落
bō
波
tāo
涛
hán
韩
xìn
信
tái
台
。
。
xiǎng
想
jiàn
见
bēi
悲
gē
歌
jiān
兼
diào
吊
gǔ
古
,
,
piān
扁
zhōu
舟
wéi
维
chǔ
处
dú
独
pái
徘
huái
徊
。
。



