苍梧花发正斓斑,杜宇春归春又残。千载尚馀挥竹泪,九疑应化望夫山。
野阴漠漠天将老,芳草凄凄客未还。多少伤春伤别意,故园肠断白云间。
cāng
苍
wú
梧
huā
花
fā
发
zhèng
正
lán
斓
bān
斑
,
,
dù
杜
yǔ
宇
chūn
春
guī
归
chūn
春
yòu
又
cán
残
。
。
qiān
千
zǎi
载
shàng
尚
yú
馀
huī
挥
zhú
竹
lèi
泪
,
,
jiǔ
九
yí
疑
yīng
应
huà
化
wàng
望
fū
夫
shān
山
。
。
yě
野
yīn
阴
mò
漠
mò
漠
tiān
天
jiāng
将
lǎo
老
,
,
fāng
芳
cǎo
草
qī
凄
qī
凄
kè
客
wèi
未
huán
还
。
。
duō
多
shǎo
少
shāng
伤
chūn
春
shāng
伤
bié
别
yì
意
,
,
gù
故
yuán
园
cháng
肠
duàn
断
bái
白
yún
云
jiān
间
。
。




