天已晚,还自怕登楼。山底淡云轻似梦,灯前寒雨细如愁。
人问嫌抬头。
tiān
天
yǐ
已
wǎn
晚
,
,
huán
还
zì
自
pà
怕
dēng
登
lóu
楼
。
。
shān
山
dǐ
底
dàn
淡
yún
云
qīng
轻
sì
似
mèng
梦
,
,
dēng
灯
qián
前
hán
寒
yǔ
雨
xì
细
rú
如
chóu
愁
。
。
rén
人
wèn
问
xián
嫌
tái
抬
tóu
头
。
。



