江上愁心送客时,秋风袅袅动相思。武昌无限新栽柳,偏向章台折一枝。
依然被底有馀温,尚恐轻寒易中人。最是梦回呼不应,昏镫落月共栖神。
花开金谷几经春,一曲清歌委路尘。到底绿珠同日死,季伦才是有情人。
jiāng
江
shàng
上
chóu
愁
xīn
心
sòng
送
kè
客
shí
时
,
,
qiū
秋
fēng
风
niǎo
袅
niǎo
袅
dòng
动
xiāng
相
sī
思
。
。
wǔ
武
chāng
昌
wú
无
xiàn
限
xīn
新
zāi
栽
liǔ
柳
,
,
piān
偏
xiàng
向
zhāng
章
tái
台
zhē
折
yī
一
zhī
枝
。
。
yī
依
rán
然
bèi
被
dǐ
底
yǒu
有
yú
馀
wēn
温
,
,
shàng
尚
kǒng
恐
qīng
轻
hán
寒
yì
易
zhōng
中
rén
人
。
。
zuì
最
shì
是
mèng
梦
huí
回
hū
呼
bù
不
yīng
应
,
,
hūn
昏
dèng
镫
là
落
yuè
月
gòng
共
qī
栖
shén
神
。
。
huā
花
kāi
开
jīn
金
gǔ
谷
jǐ
几
jīng
经
chūn
春
,
,
yī
一
qū
曲
qīng
清
gē
歌
wěi
委
lù
路
chén
尘
。
。
dào
到
dǐ
底
lǜ
绿
zhū
珠
tóng
同
rì
日
sǐ
死
,
,
jì
季
lún
伦
cái
才
shì
是
yǒu
有
qíng
情
rén
人
。
。





