濯缨之水山幽幽,本来似鉴无庸流。到此令人肝胆醒,涤除万累开襟灵。
一源莫误登临目,纷纷世上红尘足。
zhuó
濯
yīng
缨
zhī
之
shuǐ
水
shān
山
yōu
幽
yōu
幽
,
,
běn
本
lái
来
sì
似
jiàn
鉴
wú
无
yōng
庸
liú
流
。
。
dào
到
cǐ
此
lìng
令
rén
人
gān
肝
dǎn
胆
xǐng
醒
,
,
dí
涤
chú
除
wàn
万
léi
累
kāi
开
jīn
襟
líng
灵
。
。
yī
一
yuán
源
mò
莫
wù
误
dēng
登
lín
临
mù
目
,
,
fēn
纷
fēn
纷
shì
世
shàng
上
hóng
红
chén
尘
zú
足
。
。



