亭亭修竹两三竿,鼓动天风掠鬓寒。
一点红尘飞不到,满窗冰雪自相看。
tíng
亭
tíng
亭
xiū
修
zhú
竹
liǎng
两
sān
三
gān
竿
,
,
gǔ
鼓
dòng
动
tiān
天
fēng
风
lüè
掠
bìn
鬓
hán
寒
。
。
yī
一
diǎn
点
hóng
红
chén
尘
fēi
飞
bú
不
dào
到
,
,
mǎn
满
chuāng
窗
bīng
冰
xuě
雪
zì
自
xiāng
相
kàn
看
。
。


