记得孤斋晚眺时,倚栏连袂共题诗。山中每到斜阳后,便觉伤心双泪垂。
jì
记
de
得
gū
孤
zhāi
斋
wǎn
晚
tiào
眺
shí
时
,
,
yǐ
倚
lán
栏
lián
连
mèi
袂
gòng
共
tí
题
shī
诗
。
。
shān
山
zhōng
中
měi
每
dào
到
xié
斜
yáng
阳
hòu
后
,
,
biàn
便
jué
觉
shāng
伤
xīn
心
shuāng
双
lèi
泪
chuí
垂
。
。



