壶丘白日静,独坐抚瑶琴。谁识无弦意,明明太古音。
花声冷晓露,石响戏春禽。相对人何处,清风满竹林。
hú
壶
qiū
丘
bái
白
rì
日
jìng
静
,
,
dú
独
zuò
坐
fǔ
抚
yáo
瑶
qín
琴
。
。
shuí
谁
shí
识
wú
无
xián
弦
yì
意
,
,
míng
明
míng
明
tài
太
gǔ
古
yīn
音
。
。
huā
花
shēng
声
lěng
冷
xiǎo
晓
lòu
露
,
,
shí
石
xiǎng
响
xì
戏
chūn
春
qín
禽
。
。
xiāng
相
duì
对
rén
人
hé
何
chǔ
处
,
,
qīng
清
fēng
风
mǎn
满
zhú
竹
lín
林
。
。

