唧唧复何意,一声声入心。始知为客久,况乃值秋深。
幽独同时寂,灯光此际沉。长门霜落后,送尔尽情吟。
jī
唧
jī
唧
fù
复
hé
何
yì
意
,
,
yī
一
shēng
声
shēng
声
rù
入
xīn
心
。
。
shǐ
始
zhī
知
wéi
为
kè
客
jiǔ
久
,
,
kuàng
况
nǎi
乃
zhí
值
qiū
秋
shēn
深
。
。
yōu
幽
dú
独
tóng
同
shí
时
jì
寂
,
,
dēng
灯
guāng
光
cǐ
此
jì
际
chén
沉
。
。
cháng
长
mén
门
shuāng
霜
luò
落
hòu
后
,
,
sòng
送
ěr
尔
jìn
尽
qíng
情
yín
吟
。
。


