欣欣东园杏,
忽值春飞霜。
粲然彼繁英,
萎若出沸汤。
既能与之荣,
而复使之伤。
向来肃杀时,
已共百卉黄。
今同草吐心,
不似草心长。
天理固难测,
谁要必其常。
xīn
欣
xīn
欣
dōng
东
yuán
园
xìng
杏
,
,
hū
忽
zhí
值
chūn
春
fēi
飞
shuāng
霜
。
。
càn
粲
rán
然
bǐ
彼
fán
繁
yīng
英
,
,
wěi
萎
ruò
若
chū
出
fèi
沸
tāng
汤
。
。
jì
既
néng
能
yǔ
与
zhī
之
róng
荣
,
,
ér
而
fù
复
shǐ
使
zhī
之
shāng
伤
。
。
xiàng
向
lái
来
sù
肃
shā
杀
shí
时
,
,
yǐ
已
gòng
共
bǎi
百
huì
卉
huáng
黄
。
。
jīn
今
tóng
同
cǎo
草
tǔ
吐
xīn
心
,
,
bù
不
sì
似
cǎo
草
xīn
心
cháng
长
。
。
tiān
天
lǐ
理
gù
固
nán
难
cè
测
,
,
shuí
谁
yào
要
bì
必
qí
其
cháng
常
。
。




