荒庭古村只独倚,败蝉残蛩苦相仍。
虽然诗胆大如斗,争奈愁肠牵似绳。
短烛初添蕙幌影,微风渐折蕉衣棱。
安得弯弓似明月,快箭拂下西飞鹏。
huāng
荒
tíng
庭
gǔ
古
cūn
村
zhī
只
dú
独
yǐ
倚
,
,
bài
败
chán
蝉
cán
残
qióng
蛩
kǔ
苦
xiāng
相
réng
仍
。
。
suī
虽
rán
然
shī
诗
dǎn
胆
dà
大
rú
如
dǒu
斗
,
,
zhēng
争
nài
奈
chóu
愁
cháng
肠
qiān
牵
sì
似
shéng
绳
。
。
duǎn
短
zhú
烛
chū
初
tiān
添
huì
蕙
huǎng
幌
yǐng
影
,
,
wēi
微
fēng
风
jiàn
渐
zhē
折
jiāo
蕉
yī
衣
léng
棱
。
。
ān
安
dé
得
wān
弯
gōng
弓
sì
似
míng
明
yuè
月
,
,
kuài
快
jiàn
箭
fú
拂
xià
下
xī
西
fēi
飞
péng
鹏
。
。





