相逢方一笑,相送还成泣。
祖帐已伤离,荒城复愁入。
天寒远山净,日暮长河急。
解缆君已遥,望君犹伫立。
xiāng
相
féng
逢
fāng
方
yī
一
xiào
笑
,
,
xiāng
相
sòng
送
hái
还
chéng
成
qì
泣
。
。
zǔ
祖
zhàng
帐
yǐ
已
shāng
伤
lí
离
,
,
huāng
荒
chéng
城
fù
复
chóu
愁
rù
入
。
。
tiān
天
hán
寒
yuǎn
远
shān
山
jìng
净
,
,
rì
日
mù
暮
cháng
长
hé
河
jí
急
。
。
jiě
解
lǎn
缆
jūn
君
yǐ
已
yáo
遥
,
,
wàng
望
jūn
君
yóu
犹
zhù
伫
lì
立
。
。




