崎岖世路最先回,窈窕华堂手自开。
咄咄何曾书怪事,熙熙长觉似春台。
白砂碧玉味方永,黄纸红旗心已灰。
遥想闭门投辖饮,鹍弦铁拨响如雷。
qí
崎
qū
岖
shì
世
lù
路
zuì
最
xiān
先
huí
回
,
,
yǎo
窈
tiǎo
窕
huá
华
táng
堂
shǒu
手
zì
自
kāi
开
。
。
duō
咄
duō
咄
hé
何
zēng
曾
shū
书
guài
怪
shì
事
,
,
xī
熙
xī
熙
cháng
长
jué
觉
sì
似
chūn
春
tái
台
。
。
bái
白
shā
砂
bì
碧
yù
玉
wèi
味
fāng
方
yǒng
永
,
,
huáng
黄
zhǐ
纸
hóng
红
qí
旗
xīn
心
yǐ
已
huī
灰
。
。
yáo
遥
xiǎng
想
bì
闭
mén
门
tóu
投
xiá
辖
yǐn
饮
,
,
kūn
鹍
xián
弦
tiě
铁
bō
拨
xiǎng
响
rú
如
léi
雷
。
。




