扫径花零,闭门春晚。恨长无奈东风短。起来消息探荼コ,雪条玉蕊都开遍。
晚月魂清,夕阳香远。故山别后谁拘管。多情於此更情多,一枝嗅罢还重捻。
sǎo
扫
jìng
径
huā
花
líng
零
,
,
bì
闭
mén
门
chūn
春
wǎn
晚
。
。
hèn
恨
cháng
长
wú
无
nài
奈
dōng
东
fēng
风
duǎn
短
。
。
qǐ
起
lái
来
xiāo
消
xī
息
tàn
探
tú
荼
コ,
コ
,
xuě
雪
tiáo
条
yù
玉
ruǐ
蕊
dū
都
kāi
开
biàn
遍
。
。
wǎn
晚
yuè
月
hún
魂
qīng
清
,
,
xī
夕
yáng
阳
xiāng
香
yuǎn
远
。
。
gù
故
shān
山
bié
别
hòu
后
shuí
谁
jū
拘
guǎn
管
。
。
duō
多
qíng
情
yú
於
cǐ
此
gēng
更
qíng
情
duō
多
,
,
yī
一
zhī
枝
xiù
嗅
bà
罢
huán
还
zhòng
重
niǎn
捻
。
。



