山客城市役,故人鸡黍情。
怀我旧隐地,偕为萧寺行。
草茂既已合,花孤遂能明。
看渠色弥正,宁使城为倾。
君诗如苏州,真足继善鸣。
我乃愧野格,从教哂薄轻。
shān
山
kè
客
chéng
城
shì
市
yì
役
,
,
gù
故
rén
人
jī
鸡
shǔ
黍
qíng
情
。
。
huái
怀
wǒ
我
jiù
旧
yǐn
隐
dì
地
,
,
xié
偕
wéi
为
xiāo
萧
sì
寺
háng
行
。
。
cǎo
草
mào
茂
jì
既
yǐ
已
hé
合
,
,
huā
花
gū
孤
suì
遂
néng
能
míng
明
。
。
kàn
看
qú
渠
sè
色
mí
弥
zhèng
正
,
,
níng
宁
shǐ
使
chéng
城
wéi
为
qīng
倾
。
。
jūn
君
shī
诗
rú
如
sū
苏
zhōu
州
,
,
zhēn
真
zú
足
jì
继
shàn
善
míng
鸣
。
。
wǒ
我
nǎi
乃
kuì
愧
yě
野
gé
格
,
,
cóng
从
jiào
教
shěn
哂
báo
薄
qīng
轻
。
。




