吴江女儿白如玉,花底纱窗傍溪渌。玉箫春暖贴朱唇,故作阳春断肠曲。
扁舟掠水去如飞,不见嫣然一笑时。回首江城只孤塔,向来一念复因谁。
wú
吴
jiāng
江
nǚ
女
ér
儿
bái
白
rú
如
yù
玉
,
,
huā
花
dǐ
底
shā
纱
chuāng
窗
bàng
傍
xī
溪
lù
渌
。
。
yù
玉
xiāo
箫
chūn
春
nuǎn
暖
tiē
贴
zhū
朱
chún
唇
,
,
gù
故
zuò
作
yáng
阳
chūn
春
duàn
断
cháng
肠
qū
曲
。
。
piān
扁
zhōu
舟
lüè
掠
shuǐ
水
qù
去
rú
如
fēi
飞
,
,
bú
不
jiàn
见
yān
嫣
rán
然
yī
一
xiào
笑
shí
时
。
。
huí
回
shǒu
首
jiāng
江
chéng
城
zhī
只
gū
孤
tǎ
塔
,
,
xiàng
向
lái
来
yī
一
niàn
念
fù
复
yīn
因
shuí
谁
。
。


