晴云落日似横金,水鸟松风伴我吟。题壁高人竟何在,犹应施老笑无心。
qíng
晴
yún
云
luò
落
rì
日
sì
似
héng
横
jīn
金
,
,
shuǐ
水
niǎo
鸟
sōng
松
fēng
风
bàn
伴
wǒ
我
yín
吟
。
。
tí
题
bì
壁
gāo
高
rén
人
jìng
竟
hé
何
zài
在
,
,
yóu
犹
yīng
应
shī
施
lǎo
老
xiào
笑
wú
无
xīn
心
。
。




