主人树脩竹,近在桃李场。赋性虽不同,相友庸何伤。
阳春破桃李,红白争低昂。无言自成蹊,相媚色与香。
何心伴幽独,徒引蝶蜂忙。此君心本虚,宁逐春风狂。
咄嗟桃与李,开落那能常。
zhǔ
主
rén
人
shù
树
xiū
脩
zhú
竹
,
,
jìn
近
zài
在
táo
桃
lǐ
李
cháng
场
。
。
fù
赋
xìng
性
suī
虽
bù
不
tóng
同
,
,
xiāng
相
yǒu
友
yōng
庸
hé
何
shāng
伤
。
。
yáng
阳
chūn
春
pò
破
táo
桃
lǐ
李
,
,
hóng
红
bái
白
zhēng
争
dī
低
áng
昂
。
。
wú
无
yán
言
zì
自
chéng
成
qī
蹊
,
,
xiāng
相
mèi
媚
sè
色
yǔ
与
xiāng
香
。
。
hé
何
xīn
心
bàn
伴
yōu
幽
dú
独
,
,
tú
徒
yǐn
引
dié
蝶
fēng
蜂
máng
忙
。
。
cǐ
此
jūn
君
xīn
心
běn
本
xū
虚
,
,
níng
宁
zhú
逐
chūn
春
fēng
风
kuáng
狂
。
。
duō
咄
jiē
嗟
táo
桃
yǔ
与
lǐ
李
,
,
kāi
开
là
落
nà
那
néng
能
cháng
常
。
。



