拄笏西山日起时,坐来爽气冉相随。官清自觉马曹冷,赋就宁凭狗监知。
独向阳春霏白雪,漫将流水绕朱丝。济南北地成寥落,千载遗文恍在兹。
zhǔ
拄
hù
笏
xī
西
shān
山
rì
日
qǐ
起
shí
时
,
,
zuò
坐
lái
来
shuǎng
爽
qì
气
rǎn
冉
xiāng
相
suí
随
。
。
guān
官
qīng
清
zì
自
jué
觉
mǎ
马
cáo
曹
lěng
冷
,
,
fù
赋
jiù
就
níng
宁
píng
凭
gǒu
狗
jiān
监
zhī
知
。
。
dú
独
xiàng
向
yáng
阳
chūn
春
fēi
霏
bái
白
xuě
雪
,
,
màn
漫
jiāng
将
liú
流
shuǐ
水
rào
绕
zhū
朱
sī
丝
。
。
jì
济
nán
南
běi
北
dì
地
chéng
成
liáo
寥
luò
落
,
,
qiān
千
zǎi
载
yí
遗
wén
文
huǎng
恍
zài
在
zī
兹
。
。

