草阁斜临野水隈,松声时过石窗来。飘萧忽散飞空雨,荦确长惊殷地雷。
清和鸣弦生白石,远随行杖出苍苔。诗人听此难成寐,醒尽虚堂昨夜杯。
cǎo
草
gé
阁
xié
斜
lín
临
yě
野
shuǐ
水
wēi
隈
,
,
sōng
松
shēng
声
shí
时
guò
过
shí
石
chuāng
窗
lái
来
。
。
piāo
飘
xiāo
萧
hū
忽
sàn
散
fēi
飞
kōng
空
yǔ
雨
,
,
luò
荦
què
确
cháng
长
jīng
惊
yīn
殷
dì
地
léi
雷
。
。
qīng
清
hé
和
míng
鸣
xián
弦
shēng
生
bái
白
shí
石
,
,
yuǎn
远
suí
随
háng
行
zhàng
杖
chū
出
cāng
苍
tái
苔
。
。
shī
诗
rén
人
tīng
听
cǐ
此
nán
难
chéng
成
mèi
寐
,
,
xǐng
醒
jìn
尽
xū
虚
táng
堂
zuó
昨
yè
夜
bēi
杯
。
。



