寻常白发怜予老,今日青山独尔归。肠断不堪临别处,还将好语慰孤儿。
xún
寻
cháng
常
bái
白
fà
发
lián
怜
yú
予
lǎo
老
,
,
jīn
今
rì
日
qīng
青
shān
山
dú
独
ěr
尔
guī
归
。
。
cháng
肠
duàn
断
bù
不
kān
堪
lín
临
bié
别
chù
处
,
,
huán
还
jiāng
将
hǎo
好
yǔ
语
wèi
慰
gū
孤
ér
儿
。
。




