孤负重阳菊,愁怀不肯宽。邮亭一夜雨,客枕五更寒。
脚健从渠老,心低到处安。独行谁可语,时把古诗看。
gū
孤
fù
负
chóng
重
yáng
阳
jú
菊
,
,
chóu
愁
huái
怀
bù
不
kěn
肯
kuān
宽
。
。
yóu
邮
tíng
亭
yī
一
yè
夜
yǔ
雨
,
,
kè
客
zhěn
枕
wǔ
五
gēng
更
hán
寒
。
。
jiǎo
脚
jiàn
健
cóng
从
qú
渠
lǎo
老
,
,
xīn
心
dī
低
dào
到
chù
处
ān
安
。
。
dú
独
xíng
行
shuí
谁
kě
可
yǔ
语
,
,
shí
时
bǎ
把
gǔ
古
shī
诗
kàn
看
。
。


