野水溶溶草树荒,高轩谁问郑公乡。门开风入笔如剑,窗破月来书在床。
万变依稀都是梦,半生宠辱已相忘。鹤长凫短君休笑,终遣缁尘远素裳。
yě
野
shuǐ
水
róng
溶
róng
溶
cǎo
草
shù
树
huāng
荒
,
,
gāo
高
xuān
轩
shuí
谁
wèn
问
zhèng
郑
gōng
公
xiāng
乡
。
。
mén
门
kāi
开
fēng
风
rù
入
bǐ
笔
rú
如
jiàn
剑
,
,
chuāng
窗
pò
破
yuè
月
lái
来
shū
书
zài
在
chuáng
床
。
。
wàn
万
biàn
变
yī
依
xī
稀
dū
都
shì
是
mèng
梦
,
,
bàn
半
shēng
生
chǒng
宠
rǔ
辱
yǐ
已
xiāng
相
wàng
忘
。
。
hè
鹤
cháng
长
fú
凫
duǎn
短
jūn
君
xiū
休
xiào
笑
,
,
zhōng
终
qiǎn
遣
zī
缁
chén
尘
yuǎn
远
sù
素
cháng
裳
。
。



