客舍春归不待余,薰风相款竟何如。绵蛮到处莺求友,来去无时燕卜居。
日色渐长堪晒药,衙门多暇惯抄书。故人千里应相忆,试向河头觅鲤鱼。
kè
客
shě
舍
chūn
春
guī
归
bù
不
dài
待
yú
余
,
,
xūn
薰
fēng
风
xiāng
相
kuǎn
款
jìng
竟
hé
何
rú
如
。
。
mián
绵
mán
蛮
dào
到
chù
处
yīng
莺
qiú
求
yǒu
友
,
,
lái
来
qù
去
wú
无
shí
时
yàn
燕
bǔ
卜
jū
居
。
。
rì
日
sè
色
jiàn
渐
cháng
长
kān
堪
shài
晒
yào
药
,
,
yá
衙
mén
门
duō
多
xiá
暇
guàn
惯
chāo
抄
shū
书
。
。
gù
故
rén
人
qiān
千
lǐ
里
yīng
应
xiāng
相
yì
忆
,
,
shì
试
xiàng
向
hé
河
tóu
头
mì
觅
lǐ
鲤
yú
鱼
。
。




