别来风雨梦初醒,两对山中春草庭。江汉无情衰可墨,春秋有法简能青。
笔将点易劳君送,琴欲赓歌起我听。闻道儒台虚席在,何时尊酒海天亭。
bié
别
lái
来
fēng
风
yǔ
雨
mèng
梦
chū
初
xǐng
醒
,
,
liǎng
两
duì
对
shān
山
zhōng
中
chūn
春
cǎo
草
tíng
庭
。
。
jiāng
江
hàn
汉
wú
无
qíng
情
shuāi
衰
kě
可
mò
墨
,
,
chūn
春
qiū
秋
yǒu
有
fǎ
法
jiǎn
简
néng
能
qīng
青
。
。
bǐ
笔
jiāng
将
diǎn
点
yì
易
láo
劳
jūn
君
sòng
送
,
,
qín
琴
yù
欲
gēng
赓
gē
歌
qǐ
起
wǒ
我
tīng
听
。
。
wén
闻
dào
道
rú
儒
tái
台
xū
虚
xí
席
zài
在
,
,
hé
何
shí
时
zūn
尊
jiǔ
酒
hǎi
海
tiān
天
tíng
亭
。
。


