时阔江空无片云,
草枯木脱最愁人。
东风小作撩人意,
已觉人间无奈春。
shí
时
kuò
阔
jiāng
江
kōng
空
wú
无
piàn
片
yún
云
,
,
cǎo
草
kū
枯
mù
木
tuō
脱
zuì
最
chóu
愁
rén
人
。
。
dōng
东
fēng
风
xiǎo
小
zuò
作
liāo
撩
rén
人
yì
意
,
,
yǐ
已
jué
觉
rén
人
jiān
间
wú
无
nài
奈
chūn
春
。
。


