细雨羃寒烟。怀人昼似年。倦抛书、且自闲眠。已自工愁愁未了,又遇此、作愁天。
剩冷恋吴绵。孤红瘦可怜。泪珠浓、弹碎云笺。玉笛一声春去也,春恨在、两眉边。
xì
细
yǔ
雨
mì
羃
hán
寒
yān
烟
。
。
huái
怀
rén
人
zhòu
昼
sì
似
nián
年
。
。
juàn
倦
pāo
抛
shū
书
、
、
qiě
且
zì
自
xián
闲
mián
眠
。
。
yǐ
已
zì
自
gōng
工
chóu
愁
chóu
愁
wèi
未
liǎo
了
,
,
yòu
又
yù
遇
cǐ
此
、
、
zuò
作
chóu
愁
tiān
天
。
。
shèng
剩
lěng
冷
liàn
恋
wú
吴
mián
绵
。
。
gū
孤
hóng
红
shòu
瘦
kě
可
lián
怜
。
。
lèi
泪
zhū
珠
nóng
浓
、
、
dàn
弹
suì
碎
yún
云
jiān
笺
。
。
yù
玉
dí
笛
yī
一
shēng
声
chūn
春
qù
去
yě
也
,
,
chūn
春
hèn
恨
zài
在
、
、
liǎng
两
méi
眉
biān
边
。
。



