人生愁恨何能免,消魂独我情何限。故国梦重归,觉来双泪垂。
高楼谁与上,长记秋晴望。往事已成空,还如一梦中。
rén
人
shēng
生
chóu
愁
hèn
恨
hé
何
néng
能
miǎn
免
,
,
xiāo
消
hún
魂
dú
独
wǒ
我
qíng
情
hé
何
xiàn
限
。
。
gù
故
guó
国
mèng
梦
zhòng
重
guī
归
,
,
jué
觉
lái
来
shuāng
双
lèi
泪
chuí
垂
。
。
gāo
高
lóu
楼
shuí
谁
yǔ
与
shàng
上
,
,
cháng
长
jì
记
qiū
秋
qíng
晴
wàng
望
。
。
wǎng
往
shì
事
yǐ
已
chéng
成
kōng
空
,
,
huán
还
rú
如
yī
一
mèng
梦
zhōng
中
。
。




