佛心开晦瞑,觉竹极融明。实相自然见,客尘何处生。
铜瓶秋水净,草坐月华清。不必曹溪去,穿云振锡行。
fó
佛
xīn
心
kāi
开
huì
晦
míng
瞑
,
,
jué
觉
zhú
竹
jí
极
róng
融
míng
明
。
。
shí
实
xiāng
相
zì
自
rán
然
jiàn
见
,
,
kè
客
chén
尘
hé
何
chǔ
处
shēng
生
。
。
tóng
铜
píng
瓶
qiū
秋
shuǐ
水
jìng
净
,
,
cǎo
草
zuò
坐
yuè
月
huá
华
qīng
清
。
。
bù
不
bì
必
cáo
曹
xī
溪
qù
去
,
,
chuān
穿
yún
云
zhèn
振
xī
锡
háng
行
。
。


