秋风满天地,塞上最悲凉。树声和暮角,尽捲入离肠。
qiū
秋
fēng
风
mǎn
满
tiān
天
dì
地
,
,
sāi
塞
shàng
上
zuì
最
bēi
悲
liáng
凉
。
。
shù
树
shēng
声
hé
和
mù
暮
jiǎo
角
,
,
jìn
尽
juǎn
捲
rù
入
lí
离
cháng
肠
。
。


