天宝人豪浩气横,当年殉国死犹生。出奇漫折蒿为矢,制胜能令草作兵。
手抚疮痍还突阵,口含茶纸更登城。要知灵武迥銮日,半是睢阳金鼓声。
tiān
天
bǎo
宝
rén
人
háo
豪
hào
浩
qì
气
héng
横
,
,
dāng
当
nián
年
xùn
殉
guó
国
sǐ
死
yóu
犹
shēng
生
。
。
chū
出
qí
奇
màn
漫
zhē
折
hāo
蒿
wéi
为
shǐ
矢
,
,
zhì
制
shèng
胜
néng
能
líng
令
cǎo
草
zuò
作
bīng
兵
。
。
shǒu
手
fǔ
抚
chuāng
疮
yí
痍
huán
还
tū
突
zhèn
阵
,
,
kǒu
口
hán
含
chá
茶
zhǐ
纸
gēng
更
dēng
登
chéng
城
。
。
yào
要
zhī
知
líng
灵
wǔ
武
jiǒng
迥
luán
銮
rì
日
,
,
bàn
半
shì
是
huī
睢
yáng
阳
jīn
金
gǔ
鼓
shēng
声
。
。


