天时人事催寒景,坐啸行吟到夕晖。锦树高原去鸟疾,苍苔小径行人稀。
牧儿谷口驱牛入,猎伴沙头得雁归。双户畏人时独掩,寸心回首愿多违。
tiān
天
shí
时
rén
人
shì
事
cuī
催
hán
寒
jǐng
景
,
,
zuò
坐
xiào
啸
háng
行
yín
吟
dào
到
xī
夕
huī
晖
。
。
jǐn
锦
shù
树
gāo
高
yuán
原
qù
去
niǎo
鸟
jí
疾
,
,
cāng
苍
tái
苔
xiǎo
小
jìng
径
xíng
行
rén
人
xī
稀
。
。
mù
牧
ér
儿
gǔ
谷
kǒu
口
qū
驱
niú
牛
rù
入
,
,
liè
猎
bàn
伴
shā
沙
tóu
头
dé
得
yàn
雁
guī
归
。
。
shuāng
双
hù
户
wèi
畏
rén
人
shí
时
dú
独
yǎn
掩
,
,
cùn
寸
xīn
心
huí
回
shǒu
首
yuàn
愿
duō
多
wéi
违
。
。



