锦碎珠残到此时,斜阳一霎有谁知。帘前花影春归早,枕上啼痕梦醒迟。
隐语竟成长恨曲,旧游重检少年诗。情场底说难排遣,转瞬秋风漾鬓丝。
jǐn
锦
suì
碎
zhū
珠
cán
残
dào
到
cǐ
此
shí
时
,
,
xié
斜
yáng
阳
yī
一
shà
霎
yǒu
有
shuí
谁
zhī
知
。
。
lián
帘
qián
前
huā
花
yǐng
影
chūn
春
guī
归
zǎo
早
,
,
zhěn
枕
shàng
上
tí
啼
hén
痕
mèng
梦
xǐng
醒
chí
迟
。
。
yǐn
隐
yǔ
语
jìng
竟
chéng
成
cháng
长
hèn
恨
qū
曲
,
,
jiù
旧
yóu
游
zhòng
重
jiǎn
检
shào
少
nián
年
shī
诗
。
。
qíng
情
cháng
场
dǐ
底
shuō
说
nán
难
pái
排
qiǎn
遣
,
,
zhuǎn
转
shùn
瞬
qiū
秋
fēng
风
yàng
漾
bìn
鬓
sī
丝
。
。



