天风动地拂苍须,摇落骊龙颔下珠。一斗竟须浇渴吻,道人从此厌醍醐。
tiān
天
fēng
风
dòng
动
dì
地
fú
拂
cāng
苍
xū
须
,
,
yáo
摇
là
落
lí
骊
lóng
龙
hàn
颔
xià
下
zhū
珠
。
。
yī
一
dǒu
斗
jìng
竟
xū
须
jiāo
浇
kě
渴
wěn
吻
,
,
dào
道
rén
人
cóng
从
cǐ
此
yàn
厌
tí
醍
hú
醐
。
。



