兰亭春已暮,莺燕喜相酬。丝竹虽乏响,雅歌亦悠悠。
彭殇诚妄语,俯仰谁能谋。至今怀妙笔,犹复见风流。
lán
兰
tíng
亭
chūn
春
yǐ
已
mù
暮
,
,
yīng
莺
yàn
燕
xǐ
喜
xiāng
相
chóu
酬
。
。
sī
丝
zhú
竹
suī
虽
fá
乏
xiǎng
响
,
,
yǎ
雅
gē
歌
yì
亦
yōu
悠
yōu
悠
。
。
péng
彭
shāng
殇
chéng
诚
wàng
妄
yǔ
语
,
,
fǔ
俯
yǎng
仰
shuí
谁
néng
能
móu
谋
。
。
zhì
至
jīn
今
huái
怀
miào
妙
bǐ
笔
,
,
yóu
犹
fù
复
jiàn
见
fēng
风
liú
流
。
。

