花竹可消愁,愁来独上楼。
自古天涯客,谁禁老去秋。
huā
花
zhú
竹
kě
可
xiāo
消
chóu
愁
,
,
chóu
愁
lái
来
dú
独
shàng
上
lóu
楼
。
。
zì
自
gǔ
古
tiān
天
yá
涯
kè
客
,
,
shuí
谁
jīn
禁
lǎo
老
qù
去
qiū
秋
。
。




