叔子今何在,风流缓带时。伤心因睹物,堕泪遂名碑。
剥落银钩古,凄凉玉箸□。生前驱万马,身后立双螭。
人物襄阳记,莓苔太白诗。羊公岂无德,戎衍却堪悲。
shū
叔
zǐ
子
jīn
今
hé
何
zài
在
,
,
fēng
风
liú
流
huǎn
缓
dài
带
shí
时
。
。
shāng
伤
xīn
心
yīn
因
dǔ
睹
wù
物
,
,
duò
堕
lèi
泪
suì
遂
míng
名
bēi
碑
。
。
bō
剥
luò
落
yín
银
gōu
钩
gǔ
古
,
,
qī
凄
liáng
凉
yù
玉
zhù
箸
□。
□
。
shēng
生
qián
前
qū
驱
wàn
万
mǎ
马
,
,
shēn
身
hòu
后
lì
立
shuāng
双
chī
螭
。
。
rén
人
wù
物
xiāng
襄
yáng
阳
jì
记
,
,
méi
莓
tái
苔
tài
太
bái
白
shī
诗
。
。
yáng
羊
gōng
公
qǐ
岂
wú
无
dé
德
,
,
róng
戎
yǎn
衍
què
却
kān
堪
bēi
悲
。
。



