门外正霜飞,何堪送所知。愁肠萦远水,别面化枯枝。
冷澹稀人识,清羸好自支。芥针能得几,万里去师资。
mén
门
wài
外
zhèng
正
shuāng
霜
fēi
飞
,
,
hé
何
kān
堪
sòng
送
suǒ
所
zhī
知
。
。
chóu
愁
cháng
肠
yíng
萦
yuǎn
远
shuǐ
水
,
,
bié
别
miàn
面
huà
化
kū
枯
zhī
枝
。
。
lěng
冷
dàn
澹
xī
稀
rén
人
shí
识
,
,
qīng
清
léi
羸
hǎo
好
zì
自
zhī
支
。
。
jiè
芥
zhēn
针
néng
能
dé
得
jī
几
,
,
wàn
万
lǐ
里
qù
去
shī
师
zī
资
。
。




