自从太古开石室,神功巧设非人力。气通沧海六月寒,风雷不动云常湿。
我来偶尔憩烦襟,顿觉清风生两腋。便欲借鹤凌紫虚,奈此苍生未苏息。
zì
自
cóng
从
tài
太
gǔ
古
kāi
开
shí
石
shì
室
,
,
shén
神
gōng
功
qiǎo
巧
shè
设
fēi
非
rén
人
lì
力
。
。
qì
气
tōng
通
cāng
沧
hǎi
海
liù
六
yuè
月
hán
寒
,
,
fēng
风
léi
雷
bù
不
dòng
动
yún
云
cháng
常
shī
湿
。
。
wǒ
我
lái
来
ǒu
偶
ěr
尔
qì
憩
fán
烦
jīn
襟
,
,
dùn
顿
jué
觉
qīng
清
fēng
风
shēng
生
liǎng
两
yè
腋
。
。
biàn
便
yù
欲
jiè
借
hè
鹤
líng
凌
zǐ
紫
xū
虚
,
,
nài
奈
cǐ
此
cāng
苍
shēng
生
wèi
未
sū
苏
xī
息
。
。



