春风吹遍武陵源,幻出瑶枝树树繁。色似何郎初傅粉,娇同妃子乍承恩。
开当柳絮浑无迹,落向苔裀觉有痕。独爱羽衣花下客,玉笙声断月黄昏。
chūn
春
fēng
风
chuī
吹
biàn
遍
wǔ
武
líng
陵
yuán
源
,
,
huàn
幻
chū
出
yáo
瑶
zhī
枝
shù
树
shù
树
fán
繁
。
。
sè
色
sì
似
hé
何
láng
郎
chū
初
fù
傅
fěn
粉
,
,
jiāo
娇
tóng
同
fēi
妃
zǐ
子
zhà
乍
chéng
承
ēn
恩
。
。
kāi
开
dāng
当
liǔ
柳
xù
絮
hún
浑
wú
无
jì
迹
,
,
là
落
xiàng
向
tái
苔
yīn
裀
jué
觉
yǒu
有
hén
痕
。
。
dú
独
ài
爱
yǔ
羽
yī
衣
huā
花
xià
下
kè
客
,
,
yù
玉
shēng
笙
shēng
声
duàn
断
yuè
月
huáng
黄
hūn
昏
。
。

