天外飞禽逐磬音,石坛幡影见深深。诗人宿具开山手,世难旋移卜隐心。
老树刺天青自直,空潭留日绿还沈。有情多是栖栖者,初地微茫岂易寻。
tiān
天
wài
外
fēi
飞
qín
禽
zhú
逐
qìng
磬
yīn
音
,
,
shí
石
tán
坛
fān
幡
yǐng
影
jiàn
见
shēn
深
shēn
深
。
。
shī
诗
rén
人
sù
宿
jù
具
kāi
开
shān
山
shǒu
手
,
,
shì
世
nán
难
xuán
旋
yí
移
bǔ
卜
yǐn
隐
xīn
心
。
。
lǎo
老
shù
树
cì
刺
tiān
天
qīng
青
zì
自
zhí
直
,
,
kōng
空
tán
潭
liú
留
rì
日
lǜ
绿
huán
还
shěn
沈
。
。
yǒu
有
qíng
情
duō
多
shì
是
qī
栖
qī
栖
zhě
者
,
,
chū
初
dì
地
wēi
微
máng
茫
qǐ
岂
yì
易
xún
寻
。
。


