几度寻芳穿绣陌。燕子初来,便觉寒无力。人倚玉楼成旧识,春衫也借花颜色。
不比桃夭能暖客。曲曲江边,零落尤堪惜。煮酒香时重见忆,卖饧天气曾吹笛。
jī
几
dù
度
xún
寻
fāng
芳
chuān
穿
xiù
绣
mò
陌
。
。
yàn
燕
zi
子
chū
初
lái
来
,
,
biàn
便
jué
觉
hán
寒
wú
无
lì
力
。
。
rén
人
yǐ
倚
yù
玉
lóu
楼
chéng
成
jiù
旧
shí
识
,
,
chūn
春
shān
衫
yě
也
jiè
借
huā
花
yán
颜
sè
色
。
。
bù
不
bǐ
比
táo
桃
yāo
夭
néng
能
nuǎn
暖
kè
客
。
。
qū
曲
qū
曲
jiāng
江
biān
边
,
,
líng
零
luò
落
yóu
尤
kān
堪
xī
惜
。
。
zhǔ
煮
jiǔ
酒
xiāng
香
shí
时
zhòng
重
jiàn
见
yì
忆
,
,
mài
卖
xíng
饧
tiān
天
qì
气
zēng
曾
chuī
吹
dí
笛
。
。


